Doremon và câu chuyện với Gấu Teddy

Có tiếng sột soạt trong bụi rậm. Linh tính mách bảo Nobita rằng nguy hiển đang cận kề, hãy bỏ chạy thật nhanh. Nhưng bỏ chạy đi đâu giữa đêm khuya khi xung quanh là rừng thiêng nước độc? Nó cảm thấy hối hận vì đã rủ Doremon đi dã ngoại ở chỗ này.

Nếu ngoài kia là một con dã thú khát máu thì bóng đêm đang giúp nó ẩn mình một cách hoàn hảo. Ánh đom đóm lập lòe như những con mắt xanh lè rình rập càng khiến Nobia kinh hãi.

Câu chuyện giữa Doremon và Gấu Teddy bắt đầu từ đây

“Doremon! Dậy đi! Tớ thấy sợ lắm.” – Nobita nói trong sợ hãi

“Gì vậy? Ngủ đi cậu, khuya rồi đó.” – Mèo Ú đáp bằng giọng ngái ngủ rồi lại ngáy khò khò.

Bất ngờ, có tiếng nổ đanh gọn vọng lại, kèm theo tiếng gào ghê rợn. Nobita cảm thấy lạnh sống lưng. Doremon cũng bật dậy. Là tiếng súng nổ, và tiếng kêu thảm thiết của một con thú. Bọn săn trộm độc ác.

Hai đứa nhóc quyết định đi về phía tiếng súng vọng lại. Bọn thợ săn đã bỏ đi. Tại hiện trường, xác một con gấu to lớn đang nằm trên mặt đất. Nobita không nén được nước mắt, bật khóc thút thít. Nó không biết rằng mình vừa gây sự chú ý.

Rắc.

Tiếng một cành cây bị gẫy khiến Nobita nín bặt. Mặt nó tái nhợt đi.

Rắc.

Thêm một cành cây nữa bị gãy, lần này âm thanh gần hơn nhiều.

Một lùm cây ngay trước mặt Mèo Ú rung lên. Chúng cứng đờ cả người khi một bóng đen xuất hiện.

Nhưng nó nhỏ hơn so với tưởng tượng. Là một chú gấu con. Nó chạy lại phía cái xác, không ngừng cất tiếng gọi yếu ớt. Gấu con không biết rằng mẹ nó đã chết. Hai đứa nhóc quay sang nhìn nhau. Nó sẽ sống thế nào đây khi không còn mẹ?

Mấy hôm nay bà Nobi rất hài lòng. Nobita bỗng chăm chỉ đột xuất. Nó mải học đến mức không ăn cơm cùng cả nhà, chỉ xuống lấy đồ ăn lên phòng, vừa ăn vừa học. Mà nó cũng ăn khỏe hơn hẳn.

“Ăn đi bé con. Anh mang thức ăn lên cho em nè. Từ nay anh sẽ gọi em là Teddy nhé!” – Nobita âu yếm nói với chú gấu con được hai đứa mang về.

“Pi! Pi!” – Chú gấu con lên tiếng đồng tình.

Chưa bao giờ Mèo Ú thấy Nobita hạnh phúc nhiều đến thế. Nó dành cả ngày ở bên Teddy. Cả hai chơi đùa cùng nhau, ăn cùng nhau, học cùng nhau. Nhìn Nobita ôm Teddy vào lòng trong lúc ngủ khiến Doraemon cảm thấy thật yên bình. Teddy thông minh lắm. Em ấy có thể làm được đủ trò thú vị. Buồn cười nhất là có lần Teddy rúc mũi vào đôi giày của Nobita ngửi ngửi, rồi giật mình lùi lại, nhưng không rút mũi ra được. Thế là cu cậu lăn quay mấy vòng rồi ngã ngửa ra, làm hai đứa nhóc cười bể bụng.

Bữa nào Teddy cũng đánh bay hết thức ăn mà Nobita mang lên. Cu cậu lớn phổng phao hẳn. Cứ đà này thì mẹ sẽ nghi ngờ mất, Nobita lo lắng. Hai đứa quyết định đem Teddy giấu ở công viên, hàng tối sẽ mang thức ăn ra và chơi với em ấy.

Mấy hôm sau, Suneo kể chuyện ở trên lớp:

“Này! Các cậu nghe tin gì chưa? Người ta đồn là nhìn thấy một con gấu hay đi lại trong công viên vào ban đêm đó. Ghê quá, lỡ nó tấn công con người thì sao nhỉ.”

“Không có đâu.” – Nobita lên tiếng. – “Teddy hiền lắm, em ấy chẳng bao giờ tấn công ai đâu.”

Cả đám in lặng. Chúng hiểu rằng Nobita đã biết con gấu từ trước và rất gắn bó với nó. Shizuka lên tiếng:

“Cậu có muốn kể chuyện gì với chúng tớ không?”

Nobita kể lại những điều đã xảy ra. Cả đám nhất trí là Teddy đang gặp nguy hiểm. Phải đưa em ấy đến một nơi an toàn hơn. Nhưng Teddy không có nơi nào để đi cả. Nếu trở lại khu rừng, sớm muộn gì em ấy cũng sẽ rơi vào tay đám thợ săn.

“Phải loại bỏ bọn thợ săn. Đấy là cách duy nhất.” – Chaien lên tiếng.

Một kế hoạch nhanh chóng được lũ trẻ vạch ra.

“Pi! Pi!”

Đám thợ săn nghe thấy tiếng một con gấu từ phía xa. Chúng cười khoái chí. Nghe tiếng kêu thì có vẻ nó còn nhỏ, chúng sẽ bắt về để bán. Năm gã đàn ông lực lưỡng rời khỏi sào huyệt với súng gây mê. Đang chờ đợi chúng là 5 đứa trẻ trong tay không hề có vũ khí.

“Pi! Pi!”

Âm thanh đã ở rất gần. Đám thợ săn hào hứng. Nó kia rồi, một con gấu nhỏ, hời quá. Chúng từ từ áp sát con mồi. Trước đó, Doremon đã cho rô bốt đào sẵn một cái hố rất to để đặt bẫy chúng.

20 mét, 18 mét, 17 mét, chúng ngày càng áp sát Teddy. 16 mét. Đây rồi, đám trẻ nín thở chờ đợi. Chỉ một bước chân nữa. Và…

Không có gì xảy ra, đám sợ săn vẫn tiếp tục tiến về phía gấu con. Đáng ra mặt đất phải sụt xuống chứ. 5 họng súng cùng hướng về phía Teddy. Nobia kinh hãi. Nó bật dậy lao ra khỏi chỗ ẩn nấp. Cả đám trẻ cũng bật dậy lao ra.

“Dừng tại lại, quân độc ác! Không được làm hại… Á á!”

Năm đứa trẻ nằm gọn dưới cái hố mà chúng định dành cho bọn trộm.

“Tốt lắm! Mọi việc đúng như ta dự tính.” – Một kẻ giấu mặt mỉm cười quan sát mọi việc từ xa thông qua màn hình điện tử. Đến lúc rồi.

Đám trẻ vẫn còn choáng váng sau cú ngã ban nãy. Chúng nhận ra mình đang ở trong một cái lồng sắt. Bên cạnh chúng là hàng chục cái lồng khác nhốt đầy những con thú còn nhỏ.

Bụp! Bụp! Bụp! Một loạt âm thanh phát ra từ bên ngoài. Ngay sau đó, những quả pháo hơi cay văng tung tóe khắp nơi, khói bay mù mịt. Đám trẻ lập tức lôi ra những chiếc mặt nạ đã chuẩn bị từ trước.

“Tất cả đứng yên! Cảnh sát đây. Các người đã bị bắt.”

Chỉ 5 phút sau, toàn bộ đám thợ săn đã bị tóm gọn. Những con thú non được giải cứu. Trung úy Oggy mỉm cười cám ơn lũ trẻ. Quả là những đứa nhóc dũng cảm, mưu trí. Cái bẫy của chúng thật hoàn hảo.

Nobita ôm Teddy vào lòng một lần cuối. Đã đến lúc chia tay.

“Tạm biệt em! Hãy sống thật tốt nhé. Em sẽ trở thành…”

Tiếng nấc nghẹn ngào khiến Nobita không thể nói hết câu. Dưới chân nó, Teddy ngơ ngác nhìn.

“Pi! Pi!”

Những giọt nước mắt của Nobita rơi xuống má Teddy nóng hổi. Gấu con hiểu rằng Nobita đang buồn. Nó dang đôi tay muốn ôm lấy anh. Nhưng Nobita lùi lại.

“Đi đi! Hãy về với rừng sâu.”

Teddy không hiểu. Nobita đang nói gì vậy? Ai đã làm anh buồn? Nó muốn đến bên an ủi. Nhưng Nobita lại lùi ra xa.

“Đi đi mà! Em mau đi đi!”

Teddy thẫn thờ nhìn Nobita. Cả hai bất động như những pho tượng. Giờ thì Teddy hiểu rằng nó không được phép ở bên Nobita nữa. Nó lùi lại một bước.

Nobita òa khóc.

“Em hãy tự chăm sóc bản thân nhé!”

Rồi nó quay lưng bước đi. Gấu con rụt dè bước theo nó nhưng không dám lại gần. Nó chỉ khẽ kêu “pi pi” hi vọng Nobita đổi ý. Nobita bỏ chạy. Phía sau nó, Teddy vẫn kêu “pi pi”. Nobita cứ thế chạy đi thật nhanh cho đến khi tiếng kêu xa dần rồi chìm vào tán cây rừng. Nó khóc nức nở. Ánh trăng sáng không thể xua tan bóng đêm trong tim nó.

Tạm biệt Teddy! Tạm biệt!

Nhiều tuần sau, Nobia vẫn không thể quên được gấu con. Nó ủ rũ cả ngày, và thường bỏ ra ngoài vào buổi tối để khóc một mình. Doremon phải làm gì đó để giúp bạn. Nó nghĩ ra một ý tưởng.

Tối hôm sau, Nobita lại bỏ ra ngoài, nó ngồi một mình trong bóng đêm. Nó không muốn khóc đâu mà nước mắt cứ trào ra. Ước gì có Teddy ở đây.

“Pi pi”, mình nhớ tiếng kêu của em ấy quá. “Pi pi”, em vẫn khỏe mạnh phải không Teddy?

Bất chợt, một lớp lông mềm mại và ấm áp khẽ chạm vào má Nobia từ phía sau. Nó quay người lại nhìn. Là Doremon. Mèo Ú đứng trước mặt nó, trong tay ôm một hình nộm giống hệt Teddy. Mèo Ú đã mất cả ngày để tự tay khâu và nhồi bông cho hình nộm. Nobita sung sướng ôm món đồ chơi vào lòng. Cảm giác như đang được thực sự ở bên gấu con yêu quý.

Kể từ đấy, hai đứa trẻ thường xuyên tự tay làm những con thú bằng bông để tặng mọi người. Sự tích về gấu bông Teddy bắt đầu từ đó.

Khi câu chuyện khép lại, tôi ngước mắt nhìn lên những chú gấu bông Teddy ở trên kệ của Teddy.vn. Lòng thầm nghĩ: “Các em à! Mình cũng sẽ trao cho các bạn nhỏ tình bạn đẹp như vậy đúng không?” Các chú gấu bông mỉm cười.

Tôi hiểu rằng ở đây, tại Teddy.vn, chúng tôi không chỉ trao đi những món quà. Chúng tôi còn trao đi những tuổi thơ trong sáng cho các bé, trao đi những tình bạn thân thương cho cuộc sống này thêm tươi đẹp.

Xem thêm các mẫu Gấu Bông Doremon tại shop nữa các bạn nhé.

096.2222.346